Đọc Truyện Cớ Sao Mãi Yêu Em

*

Bạn đang xem: Đọc truyện cớ sao mãi yêu em


Xem thêm: Cách Làm Thịt Lợn Giả Bò Khô Ngon Y Như Thật Lại Đảm Bảo Vệ Sinh


Xem thêm: Bài Bức Tranh Của Em Gái Tôi Thuộc Thể Loại Nào, Bức Tranh Của Em Gái Tôi

Mười lăm mười sáu tuổi, bọn chúng mình gặp mặt đề nghị tình yêu tuy thế chẳng biết phương pháp yêu. Hai mươi lăm nhì mươi sáu tuổi, họ biết yêu thương lại không thể nào tìm kiếm thấy tình thân nữa.Đây chưa hẳn là tiểu tngày tiết hỏng cấu nhưng mà là quyển hồi ký kết về tuổi thanh hao xuân.Khi tuổi thanh xuân dần dần héo úa lụi tàn theo năm mon, tôi đã cần sử dụng ngòi bút của bản thân mình từng chút đánh thức cuộc sống thời trung học, mái ngôi trường đại học, trong thời gian tháng tươi tắn trong sạch sôi nổi nhất cùng tình ái ngây đần thanh khiết trước đây của chính bản thân mình. Tuy rằng lúc ấy, Cửa Hàng chúng tôi không học được giải pháp yêu thương dẫu vậy hoàn toàn có thể khẳng định một điều rằng Shop chúng tôi đã đích thực yêu thương nhau đậm đà.Dù sau nsát ấy năm, anh rời xa tôi cơ mà tôi vẫn nhớ về hình ảnh của anh ý, về trong thời hạn mon tươi tthấp chúng tôi đã bên nhau trải qua.Đối với những người khác, cô có lẽ rằng ko xinh tươi, cũng không sáng ý, cũng không còn dễ thương và đáng yêu chút nào. Nhưng trong đôi mắt bạn cô ấy vẫn là tiêu điểm độc nhất vô nhị, là tín đồ chúng ta quan tâm tốt nhất. Nhất cử tuyệt nhất hễ của cô ấy ấy, mặc dù chỉ là một nụ cười hay như là 1 chiếc nhhành khất, cũng có tác dụng lòng chúng ta rung rượu cồn một trận, duy nhất lời nói bình thường, cũng có tác dụng cho mình quan tâm đến thiệt thọ... Đó là cảm giác của đại trượng phu trai trong tiểu thuyết - mặt khác là cuốn nắn hồi ký về một thời tkhô cứng xuân sáng trong, hồn nhiên - Cớ sao mãi yêu em của Tâm Văn uống. Tác trả đã sử dụng ngòi cây bút với cả phần nhiều hoài niệm vẫn nhunhỏ màu thời hạn vẽ đề nghị từng chút một tranh ảnh cuộc sống thường ngày thời trung học, mái ngôi trường ĐH, trong năm mon tươi đẹp, sôi sục độc nhất cùng tình ái ntạo đần độn, thuần khiết hồi xưa của bản thân. Người đọc không chỉ là được chiêm ngưỡng ngoài ra được hòa mình vào không gian kia, chan chứa những yêu thương tmùi hương, ghi nhớ nhung, cả các đợi chờ, mong muốn mỏi. Tất cả mặc dù chỉ cần quá khứ đọng mà lại đông đảo thật rất đẹp...Tóm tắt nội dungCớ sao mãi yêu thương em là câu chuyện tình yêu xoay quanh nhị nhân vật Diệp Phiên Nhiên cùng Dương Tịch. Nếu như cô là một bạn ngoại nhu nội cưng cửng, quan sát hình thức khôn xiết yếu ớt ớt cơ mà lại che vết sự quật cường cùng sự dẻo dẻo không chịu chết thật phục bên phía trong thì anh lại là một nam nhi trai tthấp cực kỳ ngang ngược. Thời thanh xuân, Diệp Phiên Nhiên luôn luôn tự chôn chặt bản thân vào vỏ ốc từ bỏ ti. Đỗ vào ngôi trường trung học tập tốt độc nhất thị thành D, cô choáng ngợp vì chưng không khí học hành khiến cho kết quả sa sút gớm ghê. Vốn đang từ bỏ ti ni càng từ bỏ ti hơn. Cô không dám diễn tả trước đám đông, không đủ can đảm ngửng phương diện chú ý rất nhiều bạn cùng cả những người dân trong lớp cũng thế, chúng ta coi cô nlỗi chiếc nhẵn không mãi sau. Nhưng có một người luôn ngắm nhìn cô... Cái nguyên nhân anh yêu cô cũng bi ai cười cợt đến lạ: chỉ bởi ánh mắt cô không hướng đến anh. Anh nhất quyết khẳng định cô đang là của anh. Anh cầm cố chấp vậy chặt tay cô ko buông. Anh ko sợ hãi gì cả nhưng chỉ sợ hãi cô không yêu mình...“... Khuôn phương diện Diệp Phiên Nhiên đột ửng đỏ. Đây là lần trước tiên trường đoản cú lúc vào trung học tập cô chat chit thuộc các bạn nam sinch. Thđộ ẩm Vỹ rất khác đều học viên xuất sắc đẹp không giống, cậu êm ả dịu dàng hiền từ, chẳng phải bao gồm chút ít thái độ tự kiêu từ bỏ phụ, tự cao tự đại.“À, cần rồi, đơn vị cậu nghỉ ngơi đâu?” Thẩm Vỹ bước tới xe đạp, vô tình hỏi.“Nhà lắp thêm XXX thị trấn Thành Nam”.“Nhà cậu cũng ở Thành Nam à?” Cậu vờ tỏ vẻ vui tươi, đôi mắt sáng lên: “Bọn mình cùng đường, bên nhau về nhé!”.Diệp Phiên Nhiên nháng trù trừ tuy thế rồi cô đồng ý.Hai người giẫm xe sóng đôi cùng cả nhà ngang qua con đường rợp láng, vừa chạy vừa trò chuyện. Ánh chiều tà tiến thưởng nhạt hắt xuyên qua phiến lá cây ngô đồng, rơi trên bộ đồng phục với nhan sắc xanh đan kẽ white, cảm giác yên bình êm ấm khó khăn biểu đạt bởi lời.Tại Sảnh tập láng rổ từ thời điểm cách đó ko xa, Trần Thần kêu lên y hệt như phạt hiển thị đại lục mới: “Hòn đá nhưng cũng biết nói cơ đấy, hiếm thấy hãn hữu thấy!”Dương Tịch ko đáp trả, cậu giành đem trái bóng từ bỏ tay Trần Thần, đứng tức thì khu vực ba điểm, thanh thanh ném nhẹm láng đi.Quả trơn vẽ trên ko trung một vòng cung đẹp đẽ, lâm vào trong lưới...Thời tkhô nóng xuân, cô là cô gái đầu tiên anh yêu thương. Anh cũng chính là ngòi nổ mang lại tình thân đầu tiên của cô ấy. Anh ncội ngếch lấy lòng, cô chủ kiến chống vệ. Anh nlỗi vị sao vây xung quanh trăng sáng, bên cạnh một tín đồ lặng ngắt nlỗi hình ảnh, mnghỉ ngơi sai mặt đường nhân duyên, cố định cùng quên thiên nhai. Cô đã từng có lần yêu thương, đã từng chia ly, phá lựa chọn biến chuyển điệp. Anh luôn nghĩ về, cho dù xa nhau, tuy vậy lấy tình thương biến thành 1 mình chờ lâu. Sau những năm chạm chán lại. Cô nhận biết anh luôn thế chấp mong chờ, điều này đã trở thành một nốt ruồi chu sa trong trái tim cô. Đúng vậy! Vô cùng đau buồn, tình thâm nám ko thành, mỗi lúc càng sâu, càng lo lắng cả hai phần nhiều bị thương tổn...