Cảm Nhận Về Bài Thơ Bếp Lửa Của Bằng Việt

Đề bài: Suy nghĩ về bài thơ "Bếp lửa" của Bằng Việt

Bài làm


Bài thơ "Bếp lửa" của nhà thơ Bằng Việt với những lời thơ vô cùng nhẹ nhàng đã chạm được vào trái tim sâu thẳm của người đọc khiến họ phải lưu luyến mãi không không thôi. Đọc xong bài thơ người đọc hiểu được sức mạnh được sự lan truyền tới trái tim người đọc, thấm thía từng câu từng chữ.

Bạn đang xem: Cảm nhận về bài thơ bếp lửa của bằng việt

Bài thơ "Bếp lửa" được tác giả sáng tác trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, thể hiện tình cảm bà cháu vô cùng gắn bó. Thông qua hình ảnh bếp lửa quen thuộc nhà thơ Bằng Việt muốn diễn tả một tuổi thơ gian khó nhưng có nhiều tình cảm sâu sắc. Nó chính là quãng thời gian thơ ấu với những kỷ niệm đau khổ nhưng là một quãng tuổi thơ không thể nào mờ phai trong tâm trí tác giả.

Bếp lửa với những tiếng lòng của người cháu dành cho người bà đáng kính của mình trong những năm tuổi thơ gian khổ, bộn bề những lo toan trong cuộc sống. Tác giả Bằng Việt đã dùng những từ ngữ vô cùng lay động lòng người, thể hiện một tuổi thơ với những kỷ niệm vô cùng sâu sắc có sức lan tỏa vô cùng mãnh liệt.

Một bếp lửa chờn vờn sương sớmMột bếp lửa ấp iu nồng đượmCháu thương bà biết mấy nắng mưaÔi kỳ lạ và thiêng liêng bếp lửa

Trong bài thơ "Bếp lửa" hình ảnh chiếc bếp lửa bình dị, gần gũi được tác giả nhắc đi nhắc lại với những cảm xúc vô cùng sâu sắc thể hiện nỗi lòng chân thành của người cháu với bà của mình, thể hiện sự nhớ nhung khắc khoải trong tâm hồn của người cháu khi đã trưởng thành đi xa quê hương, xa người bà đáng kính của mình.


*

Cảm nghĩ về bài thơ "Bếp lửa" của Bằng Việt


Một hình ảnh bếp lửa chờn vờn, nhưng luôn ấm áp, ấp iu, nồng đượm thể hiện sự gắn kết không thể rời xa của người cháu với người bà thân thương với những kỷ niệm vô cùng mạnh mẽ dữ dội trong trái tim tác giả. Tác giả đã dùng từ "Ôi" để thể hiện cảm xúc của mình, thể hiện sự ngỡ ngàng xúc động.

Trong khổ thơ tiếp theo quá khứ liên tục dội về trong tư tưởng tâm hồn của người cháu với những kỷ niệm vô cùng sâu sắc:

Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khóiNăm ấy là năm đói mòn đói mỏiBố đi đánh xe khô rạc ngựa gầyChỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháuNghĩ lại bây giờ sống mũi còn cay

Kỷ niệm tuổi thơ nhọc nhằn, với nhiều khó nhọc vất vả bên cạnh người bà của mình. Một cậu bé chỉ mới bốn tuổi nhưng đã sống xa ba mẹ, chỉ có bà là người thân duy nhất nâng niu, chăm sóc. Bà vừa là cha vừa là mẹ, khi cuộc sống vô cùng gian khổ, nạn đói xảy ra cuộc sống của người dân thê lương, ám ảnh trong tâm trí của người cháu.

Trong khổ thơ thể hiện một tuổi thơ với những khói bếp ướt nhèm cay mắt bởi mùi khói bếp hun cả một tuổi thơ nhọc nhằn, gian khổ của tác giả. Chữ "cay" ở cuối thơ như đã gieo rắc vào lòng tác giả những nỗi cay đắng cơ cực của một tuổi thơ vô cùng khó nhọc.

Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửaTu hú kêu trên những cánh đồng xaKhi tu hú kêu bà còn nhớ không bàBà hay kể chuyện những ngày ở HuếTiếng tu hú sao mà tha thiết thế

Trong khổ thơ này thể hiện quãng thời gian dài, với tám năm dòng dã với tuổi thơ của nhọc nhằn của người cháu với bà mình. Hình ảnh người bà với hình dáng quen thuộc đã nhóm lên những ngọn lửa yêu thương, nhóm lên tình cảm vô bờ bến của bà dành cho con cháu, cho quê hương của mình.


Trong khổ thơ tiếng tu hú xuất hiện ba lần trở đi trở lại trong nhiều câu thơ làm cho bài thơ trở nên da diết nhớ, gợi lên cảm xúc bồi hồi xót xa, khi mùa lúa chín về, gợi lên những giấc mơ của người nông dân lao động về ước mơ hòa bình độc lập, về một tương lai mới của dân tộc.

Tiếng tu hú thường xuất hiện trong rất nhiều bài thơ, trong bài thơ nào nó cũng gợi lên sự yêu thương tha thiết, gợi lên những xúc cảm vô cùng thân thiết về quê hương về những kỷ niệm khó phai mờ trong tâm trí con người.

Xem thêm: Hướng Dẫn Sử Dụng Quạt Điều Hòa, Hướng Dẫn Sử Dụng Quạt Điều Hoà Cho Đúng Cách


Mẹ cùng cha công tác bận khồng vềCháu ở cùng bà bà bảo cháu nghe’Ba dạy cháu làm bà chăm cháu họcNhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọcTu hú ơi chẳng đến ở cùng bàKêu chi hoài trên những cánh đồng xa

Trong những câu thơ này thể hiện một tuổi thơ vô cùng cảm động, cảm xúc của tác giả nằm trong sự kìm nén sâu sắc, những năm tháng sống cạnh bà tuy vô cùng khó khăn, với nhiều kỷ niệm đau khổ nhưng tràn đầy tình cảm nhớ nhung, tha thiết, thể hiện tình nghĩa sâu nặng của người cháu dành cho bà của mình.

Cậu bé tuy nhỏ nhưng đã biết thương bà một mình nuôi cháu thành người, khi tiếng kêu của tu hú gợi lên sự da diết, thiết tha gợi cho người đọc là một nỗi đau vô cùng trĩu nặng gợi lên kỷ niệm với nỗi buồn man mác.

Tình cảnh của hai bà cháu xuất hiện qua mỗi câu thơ khiến người đọc vô cùng xúc động rưng rưng dòng lệ, khi đất nước đang chìm trong binh đao, biển lửa, những người bà đã dùng cả tính mạng mình che chở, bao bọc người cháu nhỏ bé của mình.

Bà chính là người thân duy nhất chăm sóc, yêu thương cháu của mình bằng cả tấm lòng, bằng trái tim yêu thương của người cha người mẹ cộng lại. Đó chính là tình yêu chân thành của người bà dành cho cháu của mình.

Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụiĐỡ đần bà dựng lại túp lều tranhVẫn vững lòng bà dặn cháu đinh ninhBố ở chiến khu bố còn việc bốMày có viết thư chớ kể này kể nọCứ bào nhà vẫn được bình yên

Trong khổ thơ này thể hiện tình cảm của người bà dành cho con cháu của mình, thể hiện sự gian khổ của người dân nơi hậu phương khi vừa làm chỗ dựa về tinh thần và vật chất cho người tiền tuyến, vừa chống giặc với những cơn càn quét ngày đêm.

Hình ảnh người bà trong đoạn thơ thể hiện sự hy sinh cao cả cho quê hương cho tổ quốc, những lời dặn dò của bà khi bảo cháu viết thư cho ba ngoài tiền tuyến thể hiện một tình cảm kiên cường, anh hùng vô cùng sâu đậm.

Một ngọn lửa lòng bà luôn ủ sẵnMột ngon lửa chứa niềm tin dai dẳng’Nhóm yêu thương khoai sắn ngọt bùiNhóm nồi xôi gạo sẻ chung đôi

Trong khổ thơ này bếp lửa đã truyền thành một ngọn đuốc vô cùng sáng soi đường chỉ lối cho mỗi người dân, soi sáng niềm tin trong trái tim của mỗi con người. Bà đã truyền tinh thần yêu nước sự hy sinh của mình cho quê hương đất nước, thành một ngọn lửa vô cùng sáng với một niềm tin bao la, da diết nhất.

Trong khổ thơ cuối cùng thể hiện nỗi buồn của tác giả, như một người đã trưởng thành và đi nhiều nơi nhưng nơi nào tác giả cũng luôn nhớ về bà với những cảm xúc thương nhớ xúc động nhất

Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàuCó lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngảNhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhởSớm mai này bà nhóm bếp lên chưa

Giờ đây người cháu nhỏ bé của bà hôm nào trở thành một người đàn ông trưởng thành được đi đây đi đó nhưng vẫn không bao giờ nguôi ngoai nỗi nhớ về quê hương về bà của mình. Nhắc nhở bản thân không được quên đi những kỷ niệm đau khổ của tuổi thơ của dân tộc mình, đó chính là một quãng thời gian không bao giờ quên được.

Xem thêm: Cảm Nghĩ Về Một Hiện Tượng Đời Sống Lớp 10

Bài thơ "Bếp lửa" của nhà thơ Bằng Việt thể hiện sự giản dị, mộc mạc khiến người đọc cảm nhận được những rung cảm tha thiết với nỗi nhớ yêu thương tràn ngập hạnh phúc.